Saturday, 24 September 2011


PHẬT GIÁO VỚI TÂM BỆNH

(Đã đăng trên Báo XUÂN GIÁC NGỘ năm ĐINH SỬU)


Đất nước VIỆT NAM chúng ta đang trên đà đổi mới để tiến tới công nghiệp hóa và hiện đại hóa, tôi thiết nghĩ những ai là con cháu nhà họ THÍCH cũng nên nhân cơ hội nầy mà Phật Giáo Khoa Học. Nhưng, như thế nào là một “Phật Giáo Khoa Học”?

-Ông EINSTEIN là một nhà khoa học lớn có nói: “Tôn Giáo mà không có Khoa Học, thì giống như anh điếc, còn Khoa Học mà không có Tôn Giáo, thì giống như anh mù”.

-Ông K.C. CHEN, là một trong số những vị Thiền Sư nổi tiếng trên Thế giới ở vào thời buổi hiện nay. Ngài là VIỆN TRƯỞNG Trường dạy THIỀN HỌC HÀM THỤ THẾ GIỚI tại ÚC CHÂU (INTERNATIONAL CORRESPONDENCE SCHOOL OF MEDITATION, AUSTRALIA ) cũng có phát biểu như sau:

“Nếu chúng ta có hoài bảo làm sao để Phật Giáo phát triển mở rộng ánh sáng tỏa rực như vầng Thái dương buổi sáng, làm lợi ích khắp chúng sanh trên thế gian nầy, thì phải làm sao nắm bắt cho được những tinh hoa, ưu tú trong phương pháp, kỹ thuật, thực nghiệm của Khoa học, để vận dụng vào công việc hoằng dương Chánh Pháp, mới mong đem lại kết quả khã quan. Ngoài cách ấy ra, không còn con đường nào khác”.

Phật Giáo là một Tôn Giáo ưu việt nhứt trong các Tôn giáo, phàm những ai có nghiên cứu và tìm hiểu về Tôn giáo đều không thể phủ nhận điều nầy. Nhưng, Khoa học là gì?

Khoa học, tiếng Anh và tiếng Pháp đều gọi là SCIENCE, xuất phát từ tiếng Hy Lạp là SCIENTIA, có nghĩa là TRI THỨC.

Mà tri thức thì bao gồm các mặt: Quan sát, thực nghiệm,kiểm chứng, lý luận, phân tích, qui nạp và diễn dịch v.v...

Cũng bởi lẽ, Phật Giáo và Khoa Học có quan hệ hữu cơ với nhau, cho nên mới nói Phật Giáo mà không có Khoa Học hoặc Khoa học mà không có Phật Giáo sẽ trở nên Anh ĐIẾC, Anh . Mà đã là anh ĐIẾC anh MÙ rồi, thì đâu có ai thèm quan tâm để mắt tới, có phải vậy không nào!?

Thời nay cách Phật quá xa, dưới ánh sáng của Khoa Học dùng soi rọi lại cái nhìn về Phật Giáo, chúng ta thấy có quá nhiều nhận thức không rõ ràng, phương pháp tu tập thì không thích hợp, thiếu lý luận phân tích cụ thể, không kiểm chứng, kiểm thảo để rút kinh nghiệm... Chính vì thế cho nên mới dẫn đến tình trạng “GÃI NGỨA NGOÀI GIÀY” , như vậy bốn chúng Phật tử làm sao có thể phát huy Trí Tuệ siêu việt của PHẬT được?

Xưa nay, đa số người tu theo Đại Thừa Phật Giáo, mỗi tháng tụng Kinh HỒNG DANH BẢO SÁM hai lần, mở đầu bằng câu: “ Nay con phát tâm, chẳng vì cầu phước báo cõi Trời Người, hay quả vị Thanh Văn Duyên Giác, kể các hàng BỒ TÁT quyền thừa; mà chỉ nương vào mục tiêu TỐI THƯỢNG THỪA để phát tâm BỒ ĐỀ. Nguyện cho tất cả chúng sanh trong Pháp Giới, nhanh chóng cùng đắc quả vị VÔ THƯỢNG CHÁNH ĐẲNG CHÁNH GIÁC” ( Ngã kim phát tâm, bất vị tự cầu Nhân Thiên phước báo, Thinh Văn, Duyên Giác nãi chí Quyền thừa chư vị Bồ Tát, duy y Tối Thượng Thừa, phát Bồ Đề tâm, nguyện dữ pháp giới chúng sanh, nhứt thời đồng đắc A NẬU ĐA LA TAM MIỆU TAM BỒ ĐỀ ).

Lễ bái, tụng kinh, niệm Phật, ăn chay và cầu nguyện, nếu bốn chúng Phật tử thời nay cho đó là pháp môn Chánh để tu tập với ước mong nhanh chóng thành Phật, thì chẳng khác nào “ LEO CÂY BẮT CÁ “ vậy! . Tại sao? Tại vì, các pháp tu nầy, chỉ là những pháp tu phụ dùng để trợ duyên cho việc tu Phật (=Trị Tâm Bệnh) mà thôi. Nghiêm túc mà nói, chúng không dính dáng gì đến Mục Tiêu Chủ Yếu mà Đức THẾ TÔN đã đề ra là "TRỊ TÂM BỆNH” cả! .

Quả thật, TRỊ TÂM BỆNH là Mục Tiêu Chủ Yếu cho việc tu hành mà Đức Phật đã đề ra, nếu như có ai đó không tin, hãy bình tâm kiểm nghiệm lại lời phát biểu sau đây của Đức LỤC TỔ HUỆ NĂNG, thì sẽ không còn nghi ngờ gì nữa:


“Phật nói tất cả pháp,
Để trị tất cả tâm.
Ta không tất cả tâm,
Đâu cần tất cả pháp”

(Kinh PHÁP BẢO ĐÀN).

Cũng xin được lưu ý: cái tâm bệnh nói ở đây, không giống, không phải chứng bệnh, mà người bị bệnh thần kinh (mất trí) mắc phải đang điều trị tại bệnh viện Biên Hòa hay Chợ Quán đâu. Đối với Tâm bệnh, thì không có một ai tránh khỏi, khi mới được sanh ra là đã mắc phải Tâm Bệnh rồi !!!. Nếu, muốn “Trị Tâm Bệnh”, thì chỉ có tu hành theo Phật mới trị được Tâm Bệnh mà thôi. Có ai ngờ, hiện nay có rất nhiều vị Bác sĩ chuyên trị bệnh tâm thần ở các nước Tây Phương đến các Thiền viện tu tập Thiền Định với hy vọng trị được Tâm Bệnh của chính mình !?

Có bệnh mới cần đến thuốc, không bệnh thì cần đến thuốc để làm gì? Cho nên trước mắt chúng ta cần phải biết tâm mình có bệnh hay không cái đã, có phải vậy không nào? Nhưng làm thế nào để biết được điều nầy?

-Xin thưa: khỏi cần phải đi Bác sĩ để chụp hình, rọi kiếng hay siêu âm gì cả, mà chỉ cần tìm một nơi nào đó tương đối thanh vắng, ngồi yên, nhắm kín hai con mắt thịt (nhục nhãn) lại, rồi dùng con mắt tâm (tâm nhãn) hướng vào trong Thân (Tâm) quan sát cho thật kỹ, xem coi ở trong đó im lặng như tờ hay ồn ào náo nhiệt như cái chợ và có đủ thứ hết !? .

Nếu như phát hiện trong Thân (Tâm) có nói, cười, khóc, la, sơn hà, đại địa, đua thuyền, đá banh, hội chợ, kẻ nầy người nọ, thầy trò Tam Tạng đi thỉnh kinh hoặc là nghĩ bậy tưởng bạ, hay những thứ Tự Ngôn Tự Ngữ, Tự Nói Tự Rằng đang thì thì thầm thầm rối rối rít rít... không bao giờ chịu ngừng dứt, thì nên biết rằng, tâm mình đang phát cuồng hay đang bị bịnh cần phải chữa trị ngay càng sớm càng tốt.

Tuy nhiên, như trên đã có nói, muốn “TRỊ TÂM BỆNH” chỉ có một phương cách duy nhứt là Tu Hành. Nhưng, tu hành như thế nào, mới có thể trị được TÂM BỆNH?

Thể theo lời Phật dạy, điều kiện Ắt Có và Đủ để “TRỊ TÂM BỆNH” như sau:

1.- Trước hết, phải rõ biết như thực những thứ “Tâm Ngữ” hay những thứ Tự Ngôn Tự Ngữ, Tự Nói Tự Rằng hay nghĩ bậy tưởng bạ ....thì thì thầm thầm rối rối rít rít ở trong thân tâm chúng ta, nhà Phật gọi chúng là VỌNG TƯỞNG TẠP NIỆM. Chính chúng là Nghiệp Lực (tên khác của Nghiệp Lực là Vô Minh, Hoặc+Nghiệp+Khổ) dẫn dắt chúng ta trôi lăn trong biển khổ sanh tử. Nếu đem chúng so sánh với đầu đạn Nguyên tử, chúng ta sẽ thấy chúng nguy hiễm hơn đầu đạn Nguyên tử gấp muôn vạn lần. Bởi lẽ, đầu đạn Nguyên tử chỉ có thể giết hại chúng ta một đời, một kiếp, chớ chúng thì đã giết hại chúng ta từ vô thỉ kiếp nhẫn nay, và giờ đây chúng vẫn còn tiếp tục giết hại không bao giờ chịu ngừng dứt !!!.

Quả thật, chúng (Vọng tưởng Tạp niệm) nguy hiễm vô cùng! . Vậy, người tu hành theo Phật thời nay, có được như thực rõ biết về chúng chưa? Nếu, đã rõ biết được chúng, tại sao không nương vào chúng để được Khai Ngộ hay Minh Tâm Kiến Tánh, vì lẽ Kinh Thủ Lăng Nghiêm có nói: ”Cuồng tâm ký yết, yết tức Bồ Đề”(Cuồng tâm ngừng nghỉ, ngừng nghỉ tức Bồ Đề”.

2.- Thứ đến, phải có một PHÁP TU cho tốt, có đầy đủ uy lực và khã năng diệt sạch Vọng tưởng Tạp niệm (Hoặc+Nghiệp+Khổ) dùng để hạ thủ công phu mới có thể trị lành được Tâm Bệnh.
Kinh nghiệm cho biết, người tu xưa nay vì không có Thiện Tri Thức hướng dẫn đưa đường chỉ lối cũng như không có một Pháp Tu cho tốt để hạ thủ công phu, nên phải chịu lỗ vốn trắng tay, thật oan uổng biết mấy !!! . Do đó, người có ý chí xuất trần thời nay nên lưu ý câu nói nầy của ngừời xưa: ”Người tu đông như lông, còn người đạt Đạo như sừng”, để biết mình phải làm gì? .

Tóm lại, tu theo Phật là Tu Tâm. Nói cách khác, tu hành theo Phật tức là “TRỊ TÂM BỆNH”. Nếu y cứ vào đây (tâm) để thể hội và dụng công tu tập, nhứt định có ngày Tâm Bệnh đó sẽ được chữa khỏi (tâm mất chính thường trở nên chính thường). Và một khi Tâm Bệnh được chữa trị lành rồi hay trở nên chính thường, thì Vô Minh (Hoặc+Nghiệp+Khổ) đâu còn. Mà Vô Minh đã hết, thì việc lớn Sanh Tử cũng theo đó mà dừng. Nghĩa là lúc bấy giờ, giả sử chúng ta không muốn thành Phật, cũng vẫn thành Phật như thường.

CHÚ THÍCH:

(*) -Gãi ngứa ngoài giày : có nghĩa là lìa tâm mà tu.

(**) Ý nghĩa chân chính của việc NGỘ ĐẠO hay KIẾN TÁNH là tâm cuồng dừng bặt.HET=NAM MO BON SU THICH CA MAU NI PHAT.( 3 LAN ).

No comments:

Post a Comment