Saturday, 17 September 2011

Paris Xuống Đường


Hạ năm nay đến rất muộn và đi rất vội.Bầu trời Paris mấy ngày qua ướt sũng như đôi mắt người thiếu nữ vừa biết tương tư lần đầu,thỉnh thoảng một vài vệt nắng lướt nhẹ, yếu ớt như đôi chân hạc đang cố bay cho kịp buổi chiều tà, nhìn những cánh lá đang bịn rịn chẳng muốn rời xa cuống, chia lìa như một định mệnh tất yếu để trân trọng hơn những yêu thương còn đang hiện hữu.

Mang chút lòng thành đi tìm tia hy vọng vào chốn mộng mị …

Những tia nắng lấp lánh xuyên qua từng kẽ lá , đánh thức những ngày hạ còn đang ngủ vùi trong vũng mây xám buồn, hồn tôi chung vui nhảy múa cùng vạn vật khi nghĩ đến từng gương mặt thân quen,không phải ủ rũ bởi cái « công hàm » ô nhục ngày 14-09-1958.

Xuống đường….

Những đứa con lưu lạc từ khắp muôn nơi đang kéo về kinh đô ánh sáng đi tìm công lý cho Quê Cha Đất Mẹ. Những hạt cát Hoàng Sa, những giọt nước Trường Sa đang rên xiết trong đôi tay của quân xâm lược bạo tàn. Ở nơi đó …tôi nhìn thấy những giọt máu chảy ra từ khóe mắt với cặp mắt còn đang mở chừng uất nghẹn. Đồng bào tôi đâu, Việt Nam tôi đâu...máu đã chảy, sao ruột chẳng... [Read More]

No comments:

Post a Comment